Thiên tai dị thường xuất hiện thường là điềm báo triều đại sắp diệt vong

Cổ nhân cho rằng giữa Trời và con người là có thể cảm ứng, tác động qua lại lẫn nhau. Dựa vào loại cảm ứng này, con người có thể nhìn sự biến hóa của thiên tượng mà đoán biết trước được nhân loại sắp gặp phải chuyện gì.  Đặc biệt, mỗi vương triều diệt vong đều có thiên tượng dị thường báo trước.

Thiên tai dị thường xuất hiện thường là điềm báo triều đại sắp diệt vong. (Ảnh: NTDVN)

Người xưa cho rằng, nếu con người thuận Đạo Trời mà hành xử thì Trời liền hiện ra những điều may mắn, cát tường. Khi ấy, mưa thuận gió hòa, mùa màng sẽ bội thu và đất nước thái bình, người dân sống an định. 

Trái lại, nếu con người làm ra những việc nghịch Đạo Trời, phạm phải việc xấu thì Trời sẽ giáng xuống những điềm xấu, những hiện tượng kỳ dị. Khi ấy, thời tiết sẽ khô cằn, hạn hán hoặc lũ lụt, thiên tai, đất nước xảy ra binh biến, người dân sống trong loạn lạc, lầm than. Loại thiên tượng kỳ dị này thực sự đã xảy ra và được ghi chép trong sách sử.

Trong tư liệu lịch sử “Trúc thư kỷ niên” ghi chép rằng, vào những năm cuối nhà Hạ đã xảy ra hai trận động đất lớn, sông Lạc Hà khô kiệt, núi Cù sụt lở. Cũng theo tư liệu này, vào những năm cuối triều nhà Thương đã xảy ra một trận động đất lớn, làm cho núi Nghiêu (ở tỉnh Thiểm Tây ngày nay) bị sụt lở.

Vào những năm cuối Tây Chu, ở Đô Thành và những vùng phụ cận như Kính Thủy, Vị Thủy, Lạc Thủy đều xảy ra động đất. Ngoài ra còn xuất hiện hiện tượng khí hậu và tự nhiên dị thường. Trong “Trúc thư kỷ niên” viết: “Mùa đông năm Chu U Vương thứ ba xảy ra động đất lớn. Vào tháng 6, mùa hạ năm Chu U Vương thứ 4, trời vẫn có sương mù dày”. (Chu U Vương là vị vua cuối cùng thời Tây Chu). Trên thực tế, nếu khí hậu xảy ra hiện tượng “đông nóng, hạ lạnh” là điều dị thường. Và quả nhiên, vương triều Tây Chu sụp đổ.

Thời cuối nhà Tây Hán, kể từ khi Hán Nguyên Đế lên ngôi, tai họa xảy ra liên tục nhiều năm liền và kéo dài mãi đến khi Tây Hán diệt vong. Tai họa liên tiếp xảy ra, gồm có lũ lụt, hạn hán, sâu bệnh phá hoại… làm cho dân chúng chết rất nhiều.

Vào những năm cuối thời Đông Hán cũng vậy, xảy ra nhiều lần bệnh dịch bộc phát. Năm 217 TCN, một loại dịch bệnh đã bùng phát trên phạm vi cả nước. Nhà nào cũng chứa xác chết vì dịch bệnh, nhà nào cũng có tiếng gào khóc thê lương vô vọng. Lúc ấy, người giàu hay người nghèo đều chết mà không có chỗ chôn cất, cho nên ra khỏi cửa là có thể gặp xác chết. Cảnh tượng vô cùng đáng sợ.

Trong “Bắc tuần tư ký” của quan viên triều nhà Nguyên là Lưu Cát, đã ghi chép lại những dị tượng như núi lở, động đất, bão tuyết, sương mù trong quá trình diệt vong của triều đại này.

Ngày 28/7/1368 (năm nhuận), hoàng đế, quan viên nhà Nguyên trong khi đang mơ màng như người say thì kinh ngạc phát hiện rằng quân Minh đã kéo đến dưới thành trì của Đại Đô (Bắc Kinh ngày nay). Trong đêm, cả vua lẫn quan đều hốt hoảng kéo nhau ra khỏi Bắc Kinh.

nếu con người làm ra những việc nghịch Đạo Trời, phạm phải việc xấu thì Trời sẽ giáng xuống những điềm xấu, những hiện tượng kỳ dị.
Nếu con người làm ra những việc nghịch Đạo Trời, phạm phải việc xấu thì Trời sẽ giáng xuống những điềm xấu, những hiện tượng kỳ dị. (Ảnh qua TinhHoa)

Ngày hôm sau (tức ngày 29/7), từ Cư Dung ra ngoài biên ải, không có lấy một quân lính canh giữ. Nguyên Thuận Đế thở dài: “Trẫm không ra kinh sư, thật không biết rằng chuyện bên ngoài lại đến nông nỗi này?”. Ông tưởng rằng tình thế vẫn luôn tốt đẹp, lại không ngờ rằng đất nước vốn đã hoang tàn khắp nơi từ lâu. Điều này cho thấy mức độ đần độn, vô đức vô năng của Nguyên Thuận Đế.

Ngày thứ ba (ngày 30/7), Nguyên Đế dầm mưa đến núi Kê Minh, khi còn chưa định thần, ngay trong đêm hôm đó, đỉnh đông bắc núi Kê Minh sạt lở, tiếng vang như sấm. Những người đi theo Nguyên Đế ai nấy đều kinh hãi, tự biết vận nước lâm nguy, nạn lớn sắp đến.

Sau khi vượt qua cơn bão tuyết dày hàng chục tấc, mùng 9/12, mấy con cáo chạy vào hành điện của Nguyên Đế, chui cả lên bảo tọa. Ngự sử A Thích Bất Sa nói đây là điềm báo vong quốc. Nguyên Đế nói: “Ý trời đã vậy, thử hỏi trẫm còn có thể làm được gì đây?”.

Ngày 12/12 Âm lịch, thượng đô của nhà Nguyên đều bị gió lớn che phủ khắp bầu trời, trời đất tối tăm, ban ngày không nhìn rõ vật gì. Cùng trong ngày đó, trung đô nhà Nguyên gặp động đất. Núi đất nứt nẻ, rõ ràng ám chỉ rằng sự diệt vong của nhà Nguyên là kiếp số đã định.

Sau đó, từ ngày 24 đến ngày 27, dị tượng sương mù bao phủ khắp nơi, ban ngày tối đen chẳng khác gì ban đêm, trong nhà ban ngày phải thắp đèn cầy. Rất nhanh sau đó, vị Nguyên Đế thất đức kia cũng băng hà, triều đại nhà Nguyên đi đến diệt vong.

Đến triều đại nhà Thanh cũng không thoát khỏi loại vận hạn này. Vào những năm cuối triều đại này, dịch bệnh xảy ra thường xuyên. Trong 34 năm Hoàng đế  Quang Tự nhiếp chính, có đến 19 năm xảy ra dịch bệnh triền miên. Trong hơn 3 năm niên hiệu Tuyên Thống, thời vua Phổ Nghi thì có đến 2 năm xảy ra dịch bệnh. Dịch bệnh thời ấy chủ yếu là dịch tả, dịch hạch và bệnh sốt rét. Năm 1902, khu Kinh Tân xảy ra dịch bệnh khiến vô số người chết. Cũng trong năm này, ở Hắc Long Giang xảy ra dịch tả, mỗi ngày có 700 – 800 người chết. Năm 1910 xảy ra bệnh dịch hạch làm cho rất nhiều người ở một số địa khu ở miền tây Sơn Hải Quan bị chết.

Vì sao vào thời kỳ cuối các vương triều đều xảy ra tai họa thường xuyên làm chết vô số người như vậy? “Người đang làm, Trời đang nhìn!” Cổ nhân nói: “Quốc quân vô đạo, chính khí bất thân, thiên tượng hữu dị” (tạm dịch: Quốc quân vô đạo, chính khí không còn, trời có những hiện tượng khác thường), có lẽ đó chính là nguyên do, cũng là bài học sáng tỏ cho hậu nhân.

Ngày nay, tại Trung Quốc nhiều lần xuất hiện sương mù, động đất, v.v…, cảnh báo rằng nhân gian sẽ có việc lớn phát sinh. “Tàng tự thạch” ở Quý Châu đột nhiên hiện 6 chữ lớn “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong”, hiển rõ thiên cơ sự sụp đổ của Đảng Cộng sản Trung Quốc chính là Thiên ý.

Tảng đá ở Quý Châu xuất hiện 6 chữ lớn “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong”.
Tảng đá ở Quý Châu xuất hiện 6 chữ lớn “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong”. (Ảnh qua TinhHoa)

Ô nhiễm môi trường mỗi ngày lấy đi tính mạng của 1.400 người, kinh tế điêu đứng khiến người dân không ngừng rút tiền ra khỏi Trung Quốc, trong khi đó băng đảng Giang Trạch Dân và phe Tập Cận Bình không ngừng thanh toán lẫn nhau… Tất cả đều đang báo hiệu ngày tàn của Đảng cộng sản Trung Quốc.

Bài học xưa trong lịch sử vẫn rành rành lưu lại, trời đất nay đã cảnh báo rõ ràng. Chỉ là con người có ngộ và có tin hay không mà thôi.

Gia Hưng (t/h)

Xem thêm:

Danh Mục : Phương Tây
x