Những giai thoại ly kỳ về thầy phong thủy Tả Ao lừng danh sử Việt

“Tả Ao tiên sinh” hay “Thánh địa lý Tả Ao”, là bậc thầy phong thủy xuất sắc nhất nhì trong lịch sử Đại Việt, sánh ngang với “Phù thủy” Cao Biền của Trung Quốc, các giai thoại ly kỳ về ông vẫn còn lưu truyền cho đến ngày nay. Tuy là vậy, ông lại không thể cải biến được vận mệnh của chính mình…

Ảnh minh họa qua Internet

Từ cậu bé nghèo hiếu thảo đến nhà phong thủy kiệt xuất

Theo cuốn “Nam Hải dị nhân” của Phan Kế Bính, Tả Ao tên thật là Nguyễn Đức Huyền, người làng Tả Ao, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, sống vào thời vua Lê chúa Trịnh.

Tương truyền ngày nhỏ nhà của Đức Huyền rất nghèo, cha mất sớm, mẹ thì bị mù lòa, ông phải tự mình kiếm sống và chăm sóc cho mẹ già. Ông rất có hiếu với mẹ, nghe tin có một thầy thuốc người Trung Quốc y thuật rất cao minh, ông bèn đến xin thầy chữa mắt cho mẹ mình. Nhưng vì nghèo quá không có tiền chữa trị nên ông đành xin ở lại giúp việc cho thầy. Cảm động trước tấm lòng hiếu thảo, vị thầy thuốc đồng ý chữa mắt cho mẹ ông, nhờ vậy mà người mẹ sáng mắt trở lại sau nhiều năm mù lòa.

Tả Ao rất có hiếu với mẹ già. (Ảnh minh họa qua tansinh.net)

Sau này vị thầy thuốc muốn trở về Trung Quốc, nhận ra Đức Huyền là người tài cao chí lớn nên quyết định nhận ông làm đệ tử và cùng dẫn về phương Bắc. Đức Huyền từ biệt mẹ đi theo thầy sang Trung Quốc, không lâu sau đã trở thành một thầy thuốc tài giỏi, lừng danh khắp đất Bắc.

Lúc bấy giờ có một thầy phong thủy bị mắc bệnh đau mắt được Đức Huyền chữa khỏi, thầy mang vàng đến tạ ơn thì ông không nhận, chỉ xin học nghề phong thủy của thầy. Vì cảm ân chữa bệnh, thầy dốc lòng truyền thụ hết nghề phong thủy của mình cho ông. 

Tả Ao không nhận vàng, chỉ xin học thuật phong thủy. (Ảnh minh họa qua trithucvn)

Sau khi học xong nghề thuốc và nghề phong thủy, Đức Huyền xin phép hai thầy được về nước. Trước khi chia tay, thầy dạy phong thủy muốn kiểm tra trình độ của học trò nên đã làm một mô hình phong thủy, chôn 100 đồng tiền xuống, rồi yêu cầu ông dùng kim đâm đúng vào huyệt chôn tiền.

Đức Huyền đã đâm đúng 99 lỗ của đồng tiền, riêng đồng cuối cùng thì ông đâm chệch một chút ra mép, vì đây là huyệt ảo, tạo hình rất huyền bí, ẩn hiện dưới những mô đất nhấp nhô, ngay cả những thầy địa lý giỏi nhất cũng khó mà nhận định chuẩn xác được. Thầy ông thấy vậy thì than rằng: “Vậy là nghề của ta đã truyền hết sang nước Nam rồi!”

Khi trở về quê hương, thông thường Đức Huyền chỉ hành y chữa bệnh cứu người, ít khi dùng đến thuật phong thủy. Tuy nhiên mỗi lần ông xem phong thủy cho người khác thì đều để lại những câu chuyện vô cùng ly kỳ, vì vậy mà danh tiếng xem phong thủy của ông lại nổi hơn nghề y. Bởi ông vốn người làng Tả Ao nên mới được tôn kính gọi là “Thánh Tả Ao”.

Giúp anh nông dân nghèo trở thành quan nhị phẩm

Có lần Tả Ao đi qua làng quê nọ thì ghé vào nghỉ bên một gốc đa, thấy một anh nông dân đang làm ruộng rất siêng năng, mãi đến lúc mặt trời đứng bóng mới dừng lại nghỉ ngơi, anh cũng vào ngồi ở gốc đa và mở cơm nắm ra ăn.

Mỗi lần Tả Ao xem phong thủy thì đều để lại những giai thoại ly kỳ. (Ảnh minh họa qua Internet)

Nhìn thấy Tả Ao, anh lễ phép nói: “Thưa ông, ông không dùng cơm sao? Xế trưa rồi, hay là ông dùng cơm nắm với cháu cho vui?”

Rồi không đợi Tả Ao gật đầu, anh nhanh nhẹn lấy một phần cơm đưa cho ông. Tả Ao cũng không khách khí, cứ nhận lấy mà ăn. Bốn năm ngày tiếp theo đều như vậy, Tả Ao nhận ra đây là một chàng trai đôn hậu thuần phác. 

Đến ngày cuối cùng trước khi rời đi, ông mới nói: “Nói thật cho anh biết, ta đây chính là thầy phong thủy Tả Ao. Ta thấy anh là người có đức nên quyết định giúp anh đặt một ngôi mộ, chỉ một trăm ngày sau ắt phát tài, phát phúc.”

Chàng trai mừng rỡ, cúi đầu bái tạ ơn, dẫn Tả Ao ra phần mộ của cha mình.

Tả Ao xem xong mới nói: “Mộ đặt nơi thế đất không tốt, suốt đời sẽ bần hàn cơ cực. Phải đào lên cải táng, di dời qua nơi đất khác mà thôi”.

Nói rồi bảo anh nông dân đào mộ lên, xếp xương cốt vào một chiếc hũ đất đem đi chôn ở một huyệt đất mà Tả Ao đã chọn sẵn.

Làm xong rồi Tả Ao căn dặn: “Một trăm ngày nữa, vào ngày Mùi tháng Ngọ, đúng giờ Tý anh phải có mặt ở kinh đô, đứng ở hướng Đông. Hễ gặp một người đàn ông mặc áo trắng, đi hài xanh, từ trong thành chạy ra với bộ mặt hốt hoảng, thì anh cứ chạy lại bảo: ‘Con xin cứu ngài!’, rồi cõng thẳng về giấu trong nhà, ngày ngày lo cơm nước cho tử tế. Anh cứ thế mà làm, đừng suy nghĩ gì hết!”.

Nói xong ông liền rời đi. Anh nông dân liền theo đó mà làm, đúng một trăm ngày sau, vào thời điểm mà Tả Ao căn dặn, anh ra đứng ở cửa đông, quả nhiên thấy một người đàn ông mặc áo trắng của thư sinh, đi hài xanh, hớt hải chạy qua. Trong lúc ấy trong thành rất náo động, khua chiêng gõ trống, tiếng người gào thét, lửa cháy cả một góc trời.

Anh nông dân chạy đến bên người áo trắng nói: “Con xin cứu ngài!”, rồi ngay lập tức cõng về nhà. Anh không hỏi thân thế của người đó, cứ nhất mực chăm sóc chu đáo như lời dặn của Tả Ao.

Vài ngày sau bỗng có loa truyền rằng, ai thấy vua ở đâu thì báo cho quan quân biết để đưa vua về kinh. Lúc ấy người khách áo trắng mới nói rõ với anh nông dân rằng ông ta chính là vua, mấy ngày trước bị bọn gian thần bất ngờ làm hại định soán ngôi. Bây giờ tình hình đã yên ổn, khi nhà vua hồi kinh cũng cho phép anh nông dân đi theo. 

Tại kinh đô vua thiết triều, trấn an trăm họ và phong cho vị ân nhân là anh nông dân được làm quan đến chức nhị phẩm, cùng vàng bạc lụa là nhiều vô số kể. Ngôi mộ mà Tả Ao đặt cho người cha anh nông dân kết phát y như lời ông nói khi trước, chỉ trong vòng một trăm ngày.

Giúp làng Hành Thiện phát khoa bảng

Một câu chuyện khác là giai thoại về giếng mắt cá giúp dân làng Hành Thiện phát khoa bảng. Người dân làng Hành Thiện ở Nam Định kể rằng, một lần đi qua phủ Xuân Trường, Tả Ao phải đi đò sang sông, đến gần bến thì phải lội xuống bùn mới lên được bờ. Lúc ấy người khách đi cùng chuyến đò đã hào hiệp cõng ông qua quãng lầy lội, sau ông lại được người dân Hành Thiện khoản đãi nồng hậu. Cảm mến dân làng hào phóng, trượng nghĩa, lại mến khách, Tả Ao liền ngỏ ý xem xét thế đất cho.

Giếng làm mắt cá tại làng Hành Thiện vẫn còn tới ngày nay. (Ảnh qua disanlangviet.com)

Tả Ao nói: “Kìa, các ngài xem, kiểu đất làng này rất đẹp, chẳng khác gì hình con cá đang quẫy đuôi tung mình ra biển. Cụm dân cư chỗ kia là đầu và mình cá, còn cánh đồng kia là khúc đuôi. Sau này kết phát, khúc đuôi đó sẽ nở to dần, do đất phù sa ở con sông kìa bồi vào. Lại nữa, những con lạch bao bọc quanh làng là mạch nước nuôi sống con cá, quanh năm chẳng bao giờ bị cạn, nhờ đó dân trong làng được thịnh vượng, làm ăn phát đạt, ít bệnh tật, ốm yếu. Chỉ hiềm một nỗi là con cá không có mắt, nên đến giờ làng vẫn không thể phát khoa danh”.

Dân làng nghe vậy, bèn hậu đãi trà rượu và khẩn khoản xin ngài Tả Ao đặt lại hướng cho làng. Tả Ao đứng ngắm hướng, rồi tới chỗ mỏm đất trước cửa đền Thần Hoàng, nói rằng vì con cá còn thiếu mắt, nên cần đào giếng làm mắt cá. Giếng nước này rất thiêng, cần phải giữ sạch sẽ, được vậy thì trong làng ắt có người làm thầy, làm quan, giàu có nhất vùng.

Quả nhiên từ ngày đào giếng, Hành Thiện ngày càng thịnh phát, nổi tiếng là ngôi làng Nho gia, nam thì học hành thi cử đỗ đạt, nữ thì dệt lụa ươm tơ. Người dân quanh vùng vẫn dùng câu “Đậu phụ Thuỷ Nhai, tú tài Hành Thiện” để nói rằng ở Hành Thiện có nhiều khoa bảng, gia đình nào cũng có người đỗ tú tài.

Giỏi phong thủy mấy cũng không đổi được Thiên mệnh

Có lần đi qua núi Hồng Lĩnh, Tả Ao nhớ ngày xưa trước khi chia tay, thầy dạy phong thủy cho ông từng dặn rằng: “Có đi qua núi Hồng Lĩnh thì đừng lên!”, nhưng lúc đó vì tò mò nên ông đã leo lên xem thử.

Trên núi, Tả Ao phát hiện thế đất “Cửu long tranh châu”, tức là chín con rồng tranh nhau viên ngọc, đây là thế đất cực quý cực hiếm, có được nó thì có được thiên hạ. Thấy vậy, Tả Ao liền mừng rỡ: “Huyệt đế vương đây rồi, thầy dặn không lên là vì thế”. Sau đó Tả Ao đưa mộ cha về táng ở đấy.

Không tích đủ đức thì dù có tìm được mảnh đất phong thủy tốt cũng không thể hưởng. (Ảnh qua Pinterest)

Ít lâu sau, vợ Tả Ao sinh được con trai. Khi đó là vào thời nhà Minh ở Trung Hoa. Các thầy thiên văn phát hiện rằng các vì tinh tú đều chầu về phương Nam, liền báo với vua Minh rằng nước Nam sinh được nhân tài sẽ hại cho nhà Minh. Vua Minh bèn truyền cho các thầy phong thủy rằng nếu ai đặt đất hoặc dạy cho người Nam thì phải sang tìm mà phá đi, nếu không sẽ bị tru di tam tộc.

Thầy của Tả Ao biết ngay chỉ có học trò của mình mới làm được việc này, nên cho con trai đi sang nước nam một chuyến. Con của vị thầy phong thủy đã tìm cách cắt lấy ngôi mộ của cha Tả Ao, và bắt con trai của Tả Ao đem về Tàu. Khi Tả Ao biết chuyện thì đã quá muộn màng rồi.

Sau này, biết đất Hàm Rồng có huyệt quý ở ngoài hải đảo, khi mẹ mất, Tả Ao đưa di hài mẹ đến nơi đây để táng. Ông chọn đúng ngày giờ thì lại gặp lúc sóng to gió lớn, không sao đưa đến huyệt để táng được. Đợi đến khi trời yên biển lặng thì nơi đó nổi lên một bãi bồi. Tả Ao chỉ còn nước than thở: “Đây là hàm rồng, năm trăm năm rồng mới há miệng một lần trong một khắc. Trời đã không cho thì đúng là số rồi”.

Từ đó, Tả Ao cũng hiểu rõ về phong thủy hơn, biết dù giỏi địa lý cũng không thể thay đổi được số mệnh. Ông ít khi ở nhà mà chu du bốn phương chữa bệnh giúp người, thỉnh thoảng tìm đất cho người có duyên, không màng đến công danh bổng lộc.

Lúc già yếu, Tả Ao đã chọn sẵn cho mình một thế đất “Nhất khuyển trục quần dương” (chó đuổi đàn dê) ở xứ Đồng Khoai. Nếu táng được ở đây thì chỉ ba ngày sau là thành Địa Tiên, nhưng cần chôn ngay trước khi chết để tự phân kim.

Đền thờ Tả Ao ở thôn Nam Trì, xã Đặng Lễ, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên. (Ảnh qua kienthuc.net.vn)

Tuy nhiên lúc sắp lâm chung, con Tả Ao đưa đến mộ được nửa đường thì ông biết là không kịp. Thấy rằng số phận cũng không cho mình ở ngôi đất tốt, ông nhìn bên đường rồi chỉ đại vào một cái gò và nói với các con rằng: “Chỗ kia là ngôi Huyết thực, bất đắc dĩ thì cứ táng ở đó, sẽ được người ta cúng tế”. Hai con nghe lời và táng luôn ở đó.

Cả đời Tả Ao tìm đất giúp người, đã giúp biết bao nhiêu người đạt được công danh phú quý, nhưng chính bản thân ông dù tìm được đất tốt cũng không thể hưởng. Thậm chí dù đã chuẩn bị sẵn đất để chôn chính bản thân mình nhưng lại cũng không xong. Sự việc này cho thấy câu nói “tiên tích đức, hậu tầm long” của người xưa rất chính xác, giỏi phong thủy như Tả Ao mà tích chưa đủ đức thì có tìm được đất đế vương cũng không thể hưởng, đó là số trời không thể cải biến.

Thế Di (t/h)

Danh Mục : Phong Thủy
x