Làm người cần giữ lấy Thiện tâm, vạn sự cứ để thuận theo Tự Nhiên

Người xưa có câu “Sống chết có số, phú quý do Trời”, hết thảy sự tình trong cuộc sống nên chọn cách giữ lấy Thiện tâm mà thuận theo tự nhiên, đó mới là hạnh phúc đích thực của đời người và cũng là sự an bài tốt nhất của ông Trời. Hai câu chuyện dưới đây phần nào nói lên điều đó.

Hết thảy sự tình trong cuộc sống nên chọn cách giữ lấy Thiện tâm mà thuận theo tự nhiên. (Ảnh qua NTD)

Câu chuyện thứ nhất

Có một chàng thư sinh tốt bụng, trên đường lên kinh ứng thí chàng tình cờ cứu mạng một Đạo sĩ, Đạo sĩ vì cảm ân ấy nên âm thầm đi theo giúp đỡ chàng chuyện công danh. Tuy nhiên khi bấm đốt tay tiên liệu, Đạo sĩ nhận ra rằng chàng không có số khoa bảng nên sẽ rớt, còn vị trí Trạng Nguyên sẽ rơi vào tay một gã công tử hống hách.

Cho rằng như vậy không hợp lý, Đạo sĩ âm thầm dùng tiểu thuật hoán đổi tên trên bài thi của chàng thư sinh và gã công tử, nghĩ rằng làm vậy thì chàng thư sinh sẽ trở thành Trạng Nguyên. Nào ngờ bài văn của chàng thư sinh làm vốn dĩ rất tốt, còn gã công tử kia vì ham chơi biếng học nên văn chương không ra gì, khi hai bài văn đổi tên cho nhau thì chàng thư sinh bị đánh rớt còn gã công tử được hưởng thành quả của chàng mà trở thành Trạng Nguyên.

Khi kết quả kỳ thi được công bố, Đạo sĩ nhận ra chân tướng, chỉ lắc đầu tiếc rẻ không thôi, tự nhủ mình muốn giúp người mà thành ra hại người.

Người trí tuệ chọn cách sống thuận theo tự nhiên. (Ảnh qua trithucvn)

Câu chuyện thứ hai

Ngày xưa ở vương quốc nọ có vị quốc vương hạ sinh được một hoàng tử và một công chúa, nhân ngày đầu năm ông mời các nhà tiên tri đến xem mệnh cho hai người con của mình, lời phán thật khủng khiếp: “Khi hoàng tử lớn lên sẽ giết cha và loạn luân với em gái!”

Vị quốc vương vừa lo lắng vừa tức giận, thà chịu mất con trai chứ không muốn bi kịch ấy xảy ra, ông bèn ra lệnh cho một thị vệ thân tín giết chết hoàng tử. Người thị vệ vì không nỡ sát hại trẻ thơ nên anh ta chỉ đặt đứa bé lên bè rồi thả trôi sông, trước đó anh lại xăm một ký hiệu của hoàng gia lên vai đứa bé để sau này nó còn cơ hội nhìn nhận tổ tiên.

Đứa bé trôi theo dòng sông được một nhà buôn ngoại quốc nhận nuôi, sau khi trưởng thành thì học được võ nghệ cao cường, có sức khỏe vô địch, được triều đình ngoại quốc phong làm nguyên soái, đương nhiên anh hoàn toàn không biết gì về thân thế của mình.

Không may sau đó giữa hai quốc gia xảy ra chiến tranh, vị nguyên soái dũng mãnh – chàng hoàng tử năm xưa – vì không biết thân thế nên đã dẫn quân tấn công vào tận cung điện của “kẻ địch”, chính tay anh đã chém đầu vị quốc vương, người cha ruột của anh! Hoàng đế ngoại quốc đã ban thưởng cho “chiến công” của anh bằng cách để anh thành hôn với nàng công chúa xinh đẹp trong cung điện mà anh chiếm được, nàng cũng chính là em gái ruột của anh!

Bạn chỉ cần lương thiện, trời xanh tự có an bài. (Ảnh qua ĐKN)

Sau này anh và công chúa sinh ra một đứa con nửa người nửa thú, anh mới kinh hãi vì không biết mình đã phạm tội ác gì mà phải chịu quả báo như vậy. Đến cuối cùng khi người thị vệ năm xưa phát hiện dấu vết hoàng gia trên vai anh, ông mới đem đầu đuôi mọi việc kể ra.

Vị nguyên soái dũng mãnh, chàng hoàng tử lưu lạc, đã đau khổ kết thúc cuộc đời mình bằng lưỡi gươm mà anh đã dùng để chém đầu cha anh.

Lời kết

Bậc Thánh Nhân giảng rằng “Người thuận theo Đất, Đất thuận theo Trời, Trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo Tự Nhiên”, cho thấy rằng “thuận theo Tự Nhiên” là tiêu chuẩn mà mọi người đều nên tuân thủ, đi trái lại điều ấy cũng tức là đã trái lại Đạo Trời, tất yếu phải chịu quả báo.

Hai câu chuyện trên tuy khác nhau về nội dung nhưng thực chất là cùng một ý nghĩa: đều là người ta có khả năng biết trước chuyện xấu trong tương lai, họ cố gắng tìm cách không để cho chuyện xấu ấy xảy ra, nhưng sự “cố gắng” của họ lại là nguyên nhân căn bản làm xảy ra chuyện xấu ấy…

Người thuận theo Đất, Đất thuận theo Trời, Trời thuận theo Đạo, Đạo thuận theo Tự Nhiên. (Ảnh qua pinterest)

Nếu vị Đạo sĩ trong câu chuyện thứ nhất không hoán đổi tên hai bài thi, thì chàng thư sinh kia đã trở thành Trạng Nguyên rồi, chính vì ông can thiệp vào nên bài thi cũng như công danh của chàng mới rơi vào tay người khác. Nếu vị quốc vương trong câu chuyện thứ hai giữ lấy Thiện niệm, không dứt tình cha con mà giết chết hoàng tử, thì hoàng tử lớn lên trong sự thương yêu và giáo dưỡng của cha ắt sẽ không làm những chuyện tàn tệ như vậy, chính vì ông làm chàng không thể biết thân thế của mình nên mới có thảm kịch giết cha và loạn luân với em gái.

Nếu bạn đi xem bói và nhận được một lời phán khủng khiếp nào đó về tương lai của mình, xin hãy nhớ đến hai câu chuyện này và giữ lấy Thiện niệm cho bản thân: đừng gian trá như Đạo sĩ và cũng đừng tàn nhẫn như quốc vương!

Khi bạn thuận theo cái Đạo của Tự Nhiên, không chừng tai ương kia đã được Thiện giải rồi, cũng như người xưa dạy “Đức năng thắng số” vậy.

Thế Di

Danh Mục : Văn hóa
x