Cuốn cổ thư kỳ diệu Sơn Hải Kinh: Trái Đất là bản sao hoàn hảo của thân thể người

“Sơn Hải Kinh” là cuốn cổ thư rất lâu đời của Trung Quốc, vì ghi chép quá nhiều điều quái dị kỳ lạ nên thường bị xem là hoang đường. Tuy nhiên ngày nay các học giả Mỹ đã phát hiện những sự trùng hợp đáng kinh ngạc của quyển sách này với thực tế.

"Sơn hải kinh" ghi chép thần bí về thế giới kỳ lạ thời cổ đại?
Sơn Hải Kinh ghi chép quá nhiều điều quái dị kỳ lạ nên thường bị xem là sách hoang đường. (Ảnh qua Epoch Times)

“Sơn hải kinh” có tổng cộng 18 tập, bao gồm năm cuốn “Ngũ tàng sơn kinh” và 13 cuốn “Hải kinh”. Mặc dù toàn bộ cuốn sách “Sơn hải kinh” chỉ có hơn 31.000 từ, nhưng nội dung của nó liên quan đến nhiều khía cạnh như thiên văn địa lý, thần thoại tôn giáo, dân tộc, tài nguyên khoáng sản, động vật và thực vật… Nhưng vì nội dung của nó quá kỳ lạ, hơn nữa người ta cũng phát hiện rằng kiến thức địa lý được mô tả trong sách không phù hợp với thực tế, do vậy mà sách này thường bị xem là hoang đường. 

Mặc dù vậy, nhà sử học nổi tiếng Tư Mã Thiên, trong danh tác “Sử Ký” đã viết một cách thận trọng: “Về những điều kỳ lạ chép trong ‘Sơn Hải Kinh’, ta không dám nhận xét bất cứ thứ gì”. Tư Mã Thiên là một sử gia vô cùng nghiêm khắc, tuy nhiên đối với Sơn Hải Kinh ông cũng không dám tùy tiện đánh giá bừa bãi là đúng hay sai. Điều này cho thấy rằng nội dung trong Sơn Hải Kinh là một ẩn đố, kể cả với các học giả Trung Quốc cổ đại.

Tư Mã Thiên là một sử gia nghiêm khắc nhưng cũng không dám đánh giá bừa bãi về Sơn Hải Kinh. (Ảnh minh họa qua DKN)

Tuy nhiên ngày nay dựa trên khảo sát thực tế của học giả người Mỹ, Sơn Hải Kinh đã thể hiện tính xác thực và khoa học của mình. Hơn nữa căn cứ vào nội dung trong sách và các cuộc khảo sát thực địa, người ta cho rằng người phương Đông từ thời viễn cổ đã đặt chân đến Châu Mỹ rồi.

Sơn Hải Kinh có những ghi chép đáng kinh ngạc về Châu Mỹ

Cố học giả người Mỹ, Tiến sĩ Henriette Mertz, khi nghiên cứu phần “Đông sơn kinh” trong “Sơn hải kinh”, bà đã rất ngạc nhiên khi thấy rằng một số ngọn núi được mô tả trong cuốn sách này giống với những ngọn núi ở Hoa Kỳ. 

Do đó, Mertz quyết định thực hiện một cuộc khảo sát thực địa theo các vị trí mà “Sơn hải kinh” đã đánh dấu. Phương pháp của bà là: Người Trung Quốc cổ đại trong “Sơn hải kinh” nói đi về phía Nam, thì cứ đi về phía Nam, nói đi ba trăm dặm, thì cứ đi ba trăm dặm, để xem sẽ thấy những gì.

Nữ thám hiểm người Mỹ đã phát hiện dãy núi Rocky là một trong những ngọn núi được nhắc đến trong Sơn Hải Kinh. Phải chăng người phương Đông từ xưa đã đặt chân tới châu Mỹ?
Nữ học giả người Mỹ đã phát hiện nhiều dãy núi ở Mỹ đều được nhắc đến trong Sơn Hải Kinh. Phải chăng người phương Đông từ viễn cổ đã đặt chân tới châu Mỹ? (Ảnh qua Wikipedia)

Cuốn “Đông sơn kinh” trong “Sơn hải kinh” giống như một bộ báo cáo khảo sát thám hiểm, nó mô tả liên tiếp tuần tự những thứ bắt gặp trên đường đi, ví dụ trong sách ghi như sau: Ba trăm dặm về phía Nam, có núi Bột Lũy, không có thảm thực vật, không có nước.

Ba trăm dặm về phía Nam, có núi Phiên Điều, không có thảm thực vật, nhiều cát. Khi sông Giảm Thủy chảy qua nơi đây, dòng chảy phía Bắc đổ ra biển, trong đó có nhiều cá.

Bốn trăm dặm về phía Nam, là núi Cô Nhi, trên núi có nhiều cây sơn, dưới chân núi mọc nhiều cây dâu tằm. Khi sông Cô Nhi chảy qua nơi đây, dòng chảy phía Bắc đổ ra biển, trong đó có nhiều cá.

Bốn trăm dặm về phía Nam, là núi Cao Thị, trên núi có nhiều ngọc, dưới chân núi có nhiều đá, khi sông Chư Thằng chảy qua nơi đây, dòng chảy phía Đông đổ ra sông, trong đó có nhiều vàng ngọc.

Ba trăm dặm về phía Nam, là núi Nhạc Sơn, trên núi có nhiều dâu tằm, dưới chân núi có nhiều cây thầu dầu, khi dòng Lạc Thủy chảy qua nơi đây, dòng chảy phía Đông đổ vào sông, trong đó có nhiều vàng ngọc,…

Mertz cứ thế đi khắp nẻo đường, lội suối trèo đèo. Sau rất nhiều nỗ lực, bà đã khảo sát dãy núi Rocky ở miền trung và miền Tây Hoa Kỳ, dãy núi Sierra Nevada, dãy núi Cascade và dãy núi Coast ở bờ biển Thái Bình Dương. Hướng núi, đỉnh núi, hướng sông, động thực vật,… của 4 dãy núi trên hoàn toàn trùng khớp với những ghi chép trong “Đông sơn kinh”. Nếu chuyển đổi “dặm” của người Trung Hoa cổ đại sang “dặm Anh” (1 dặm Anh tương đương khoảng 3 dặm Trung Hoa), thì khoảng cách giữa các núi đều trùng khớp.

Trong “Đông sơn kinh”, không chỉ mô tả địa hình của châu Mỹ, mà còn mô tả cảnh quan địa phương, mô tả sinh động và chính xác những viên đá đen, thỏi vàng ở Nevada; hải cẩu, thú có túi châu Mỹ biết giả chết ở vịnh San Francisco…

Chẳng hạn “Đông sơn kinh” có ghi chép một loài động vật gọi là ‘cừu dư’: “Có loài thú, hình dáng như thỏ, có mỏ loài chim, mắt cú mèo, đuôi rắn, thấy người thì ngủ, tên gọi cừu dư”. Nếu bạn nhìn thấy con cừu dư châu Mỹ (Dasypodidae) thì chắc chắn bạn sẽ không hoài nghi gì nữa, nó không chỉ giống thỏ về thể hình, mà đôi tai dài cũng giống. Loài này khi gặp nguy hiểm thì liền co lại, hoàn toàn bất động như đang ngủ.

Cừu dư châu Mỹ được nhắc đến trong Sơn Hải Kinh. (Ảnh qua Wikipedia)

Ngoài ra “quang hoa chi hậu” (ánh sáng rực rỡ), “hà thủy lưu tiến vô thâm uyên” (nước sông chảy xuống vực sâu), “nhật sinh như thử” (mặt trời lên)… được mô tả trong Chương 14 “Đại Hoang đông kinh”, bất cứ ai đã đi du lịch và ngắm mặt trời mọc ở Grand Canyon, Colorado, Bắc Mỹ sẽ thấy rõ rằng đoạn văn này trong “Sơn hải kinh” chính là chỉ nơi đây.

Mertz cho rằng: “‘Sơn hải kinh’ được người Trung Quốc coi là Thần thoại trong 2.000 năm qua, tác phẩm này không phải là một Thần thoại, mà là một bản ghi chép chân thực. Văn kiện quý giá được lưu trữ trong thư viện này, cung cấp đủ bằng chứng cho thấy người Trung Quốc đã đến châu Mỹ để thăm dò vào hơn 2.000 năm trước Công nguyên, và những tài liệu tương tự như ‘Sơn hải kinh’ cho đến nay vẫn còn rất khan hiếm”.

Theo Mertz, Sơn Hải Kinh không phải Thần thoại mà là một bản ghi chép chân thực, chứng minh người Trung Quốc đã đến châu Mỹ từ thời Đại Vũ trị thủy cách đây hơn 4000 năm. (Ảnh qua tinhhoa)

Vào tháng 7/1993, Nhà xuất bản Hải Dương đã xuất bản phiên bản tiếng Trung “Ghi chép gần như bị phai mờ – Hai tài liệu cổ về các cuộc thám hiểm của Trung Quốc đến châu Mỹ” của Mertz. Trong sách trình bày và phân tích, cách đây 4.200 năm, Đại Vũ đã cử người đi khảo sát núi sông cảnh vật của đại lục châu Mỹ, những gì “mắt thấy tai nghe” được chủ yếu ghi chép trong “Sơn hải kinh”, đặc biệt là ba chương của “Đông sơn kinh”, “Hải ngoại đông kinh” và “Đại hoang đông kinh”.

Mertz xúc động viết trong cuốn sách: “Đối với những người Trung Quốc cương nghị gan dạ, không ngại gian khổ vẽ bản đồ các đỉnh núi tuyết phủ 4.000 năm trước, chúng tôi chỉ biết cúi đầu, quỳ bái ngưỡng mộ.”

Phải chăng Trái Đất là bản sao hoàn hảo của thân thể người?

“Sơn Kinh” trong “Sơn Hải Kinh” bao gồm năm phần: “Nam Sơn Kinh, Tây Sơn Kinh, Bắc Sơn Kinh, Đông Sơn Kinh, Trung Sơn Kinh”. “Vũ viết: Những ngọn núi nổi tiếng trên thế giới, có tất cả 5.370 ngọn núi, trải dài 64.516 dặm, gồm cả phần đất ở được, gọi là Ngũ Tàng”. Người xưa gọi nó là “Ngũ Tàng Sơn Kinh”.

Sơn Hải Kinh: Trái đất là bản sao hoàn hảo của cơ thể người - ảnh 1
Bản đồ trong Sơn Hải Kinh. (Ảnh qua Epoch Times)

Về vấn đề này, người ta thường nói rằng “Tàng” trong “Ngũ Tàng” mang ý nghĩa “bảo tàng” (kho báu), nhưng một số người lại nghĩ rằng đó là “tạng” trong “Lục phủ ngũ tạng”. Văn tự Trung Quốc thời xưa có một cách “chơi chữ”, nên chữ “Tạng” và “Tàng” này là dùng theo lối đồng âm khác nghĩa.

Lục phủ ngũ tạng là tên gọi chung của các cơ quan nội tạng bên trong cơ thể con người theo y học Trung Quốc, đó là tim, gan, lá lách, phổi, thận được gọi là ngũ tạng; còn ruột non, túi mật, dạ dày, ruột già, bàng quang, tam tiêu (thượng tiêu là miệng trên của bao tử, trung tiêu là khoảng giữa bao tử, hạ tiêu là miệng trên của bàng quang), gọi là lục phủ.

Phải chăng Trái Đất là một bản sao hoàn hảo của thân thể người? (Ảnh qua trithucvn)

Nếu chúng ta so sánh kỹ lớp vỏ trái đất với sơ đồ các cơ quan trong cơ thể người, thì không khó để nhìn thấy rằng: châu Nam Cực và bộ não con người không chỉ có hình dạng tương tự, mà còn có cấu trúc tương tự: phía Tây Nam của châu Nam Cực là đại não, phía Đông Nam là tiểu não, còn bán đảo bờ Đông của nó hướng về phía Nam châu Mỹ là thân não.

Sau đây là ngũ tạng: Australia là trái tim, châu Phi và châu Nam Mỹ là phổi, lục địa Á – Âu là gan, tiểu lục địa Nam Á là túi mật dưới gan, dãy núi Ural là dây chằng phân chia lá gan trái phải để cố định gan, còn lục địa Bắc Mỹ là lá lách, Greenland là thận.

Ngoại trừ hướng của lục địa Á – Âu ngược lại với hướng của lá gan, thì vị trí của tất cả các lục địa khác đều ứng với ngũ tạng trong cơ thể con người. Chẳng lẽ thói quen xem bản đồ của người xưa là một dạng ám thị gợi ý, hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?

Thế Di (t/h)

x