Bà lão điên vừa đi vừa hát những lời kỳ quặc, ai ngờ đó đều là lời dự ngôn chính xác

Từ trước đến nay trên thế giới thường xuyên xuất hiện những nhà tiên tri đưa ra những lời dự đoán vô cùng chính xác. Nhưng biểu hiện bên ngoài của một số người này lại thường tỏ ra khác thường, đôi lúc còn bị gọi là điên.

Bà lão điên vừa đi vừa hát vu vơ nhưng nó lại là những lời dự ngôn vô cùng chính xác. (Ảnh: Traveladventures)

Nghe những người già trong làng thường nói chuyện với nhau, vào những năm 20 của thế kỷ trước, trong thôn có một người phụ nữ sống lang bạt ngoài đường. Mới đầu, hầu như chẳng ai quen biết bà ta, chỉ biết rằng người này họ Phùng nên mọi người gọi là bà Phùng.

Được nửa năm, không hiểu có chuyện gì xảy ra, người đàn bà này bỗng trở nên điên điên khùng khùng, cầm theo gậy rong ruổi khắp nơi, lại còn vừa đi vừa hát.

Cũng không ai biết được là bà Phùng đang hát gì. Về sau, mọi người để ý thì mới thấy những lời hát vu vơ của bà dường như là một lời dự ngôn cho một sự việc sắp xảy ra, lúc này mọi người mới để ý đến bà nhiều hơn.

Bà điên tiên đoán việc nhà họ Vương có người chết

Việc bà Phùng có thể dự đoán trước tương lai cũng là bởi một câu chuyện như thế này:

Mùa hè năm đó, nhà Phượng Tử ở trong thôn bị mất một con gà. Người bắt trộm gà là hai đứa bé nghịch ngợm nhà Vương Nhị. Ai cũng biết anh em chúng là những kẻ vô công rồi nghề, chính chúng là thủ phạm ăn cắp gà, chẳng qua nể mặt người lớn, lại là hàng xóm của nhau nên không ai nói gì. Nhà Phượng Tử cũng coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sáng ngày hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, bà Phùng đã đến cổng nhà Vương Nhị vừa khóc vừa hát: “Gà nhà khác vào nhà, người trong nhà phải đi”.

Vì chỉ là câu hát chứ không phải là chữ được viết ra nên chẳng ai nghe rõ bà đang hát gì, chỉ đoán già đoán non theo cách phát âm chứ không đoán đúng được bà điên đó rốt cục đã hát gì, cũng chẳng ai bận tâm đến lời bà hát. Chỉ đến khi sự việc đã xảy ra rồi thì người ta mới đoán đúng được câu hát đó nói đến điều gì.

Không biết có phải là trùng hợp ngẫu nhiên hay không nhưng tối hôm đó, con lớn nhà Vương Nhị bị xương gà bắt trộm được mắc vào cổ họng. Vốn dĩ cho rằng mắc xương gà không phải chuyện gì nghiêm trọng lắm, chỉ cần nuốt vài miếng khoai thật to là xương gà sẽ trôi xuống là xong. Ai ngờ, miếng khoai bị mắc ở cổ họng và làm con nhà Vương Nhị qua đời.

Sau sự việc này người ta mới giật mình nhớ lại câu hát của bà điên. Và đến lúc đó, họ mới luận ra được nội dung của câu hát đó.

Nhìn thấy việc con trai nhà họ Hà chơi cờ bạc

Còn có một lần khác, mái nhà của ông Hà ở trong thôn bị dột, buộc ông phải trèo lên trên để sửa. Bà Phùng nhìn thấy vậy liền lẩm bẩm: “Không phải trên nóc dột mà là đáy nồi thủng”.

Ông Hà không để ý đến những lời “có vẻ điên khùng” đó của bà Phùng nên chỉ đáp lại “ừ, ừ”. Kết quả là được vài ngày sau, ông Hà thấy con trai lén lút mang gạo của nhà đi. Thì ra cậu con trai đánh bạc thua tiền, lại không dám nói với bố mẹ nên đã lén mang gạo đi trả nợ dần. Lần này, lời bà điên lại đã ứng nghiệm.

Những người già trong thôn còn nhớ lại và kể thêm rằng, bà Phùng đi lang bạt khắp nơi trong nhiều năm và thường xuyên nói đi nói lại vài câu, cũng không biết bà nói ai, sau này nghĩ lại mới thấy những lời đó giống như lời tiên tri, dự báo.

Ngẫm lại, người ta thấy phần lớn những lời bà Phùng nói về luật nhân quả, lẽ sống ở đời, ác giả ác báo, thiện hữu thiện báo…

Mặc dù những câu hát của người đàn bà điên họ Phùng không được xem là lời tiên tri chính thức, song mỗi lần bà hát đều nhằm vào các vấn đề to nhỏ trong thôn, trong làng hay những việc bà chứng kiến, vì thế mà người trong làng càng cho rằng đó là đúng.

Từ trước đến nay, những trường hợp như bà Phùng không ít. Có thể họ đang cảnh báo đến mọi người điều gì đó, hoặc cũng có thể họ đang thực hiện một sứ mệnh nào đó chứ không hẳn là vô duyên vô cớ xuất hiện trên đời.

Tuệ Tâm (t/h)

Xem thêm:

Danh Mục : Phương Tây
x