Ba câu chuyện nhắc nhở thế nhân: Khi Thần đến bên cạnh liệu bạn có nhận ra?

Người ta ai cũng ngày đêm trông ngóng sự bảo hộ của Thần Phật, nhưng có biết đâu rằng Thần Phật sẽ không tùy tiện hiện ra trước mặt con người bằng diện mạo thật sự. Ba câu chuyện dưới đây cùng lưu lại cho chúng ta một bài học ấy…

Người ta ai cũng ngày đêm trông ngóng sự bảo hộ của Thần Phật, nhưng có biết đâu rằng Thần Phật sẽ không tùy tiện hiện ra trước mặt con người bằng diện mạo thật sự. (Ảnh qua pinterest)

Vua Geirroed bất kính với Thần Odin

Thần Thoại Bắc Âu kể lại câu chuyện về nhà vua Geirroed cai trị một vùng đất rộng lớn và trù phú, nhưng tính tình của vị vua này lại vô cùng ích kỷ và hoàn toàn không có lòng hiếu khách. Tuy nhiên Geirroed rất tôn kính Thần tối cao Odin.

Một lần nọ, Geirroed nhận được tin có một người lạ mặc áo choàng xanh vừa tới vương quốc, người này kì dị ở chỗ không một con chó hoang nào dám tới gần. Do bụng dạ hẹp hòi không muốn san sẻ bất kỳ thứ gì trong vương quốc cho ai, Geirroed hạ lệnh bắt trói người lạ mặt ấy đến để tra hỏi.

Người kia không chút kháng cự, khi bị đánh đập và tra khảo nét mặt vẫn thản nhiên, ngoài việc giới thiệu tên mình là Grimnir thì ông không nói thêm lời nào. Geirroed tức giận bèn trói ông vào cây cột đặt giữa hai ngọn lửa và buộc ông phải chịu như vậy suốt tám ngày tám đêm.

Con trai của Geirroed là Agnar tuy còn nhỏ nhưng rất hiếu khách và có lòng nhân ái, nhìn thấy cảnh ấy không chịu được bèn lén cha mang một ly nước đến cho Grimnir uống và xin lỗi ông vì hành động sai trái của cha cậu. Khi Grimnir uống cạn nước rồi, hai ngọn lửa bỗng cháy lan tới áo choàng của ông. Agnar hoảng sợ loay hoay tìm cách cứu ông ra nhưng mãi vẫn không làm được gì.

Vua Geirroed đối xử tàn ác với Grimnir, mà không biết rằng đó chính là hóa thân của Thần Odin. (Ảnh qua tinhhoa)

Grimnir vẫn rất điềm tĩnh, giữa ngọn lửa ông bắt đầu cất tiếng hát, bài hát của ông ca ngợi lòng nhân hậu của Agnar, sau đó ông lần lượt kể tên những vùng đất mà các vị Thần cai quản, kể về cuộc sống hạnh phúc trong cung điện Valhalla của Thần, kể về cây thế giới Yggdrasil, và kể về quá trình kiến tạo nên vũ trụ,…

Lời hát vang đi rất xa, Geirroed không ngờ kẻ lạ mặt mà mình đang trừng phạt lại có kiến thức siêu việt như vậy, bèn chạy đến xem. Khi ông ta đến nơi, ngọn lửa như đã bọc lấy toàn thân của Grimnir, nhưng Grimnir dường như không biết nóng là gì.

Khi lời hát kết thúc, Grimnir nhìn Geirroed bằng ánh mắt vô cùng nghiêm khắc và nói: “Ta chính là Odin, ngươi đã mất đi cơ hội của mình!”

Nhận ra Grimnir không phải ai khác mà chính là Thần tối cao Odin, Geirroed liền hiểu rằng bản thân vừa có những hành động ngu xuẩn tới mức nào, ông ta hớt hải chạy tới định dùng kiếm cắt dây trói để “cứu” Thần Odin. Nhưng bất ngờ Thần Odin đột nhiên biến mất, Geirroed bị vấp phải một hòn đá và té nhào vào cây cột, lưỡi kiếm ông ta đang cầm xuyên thẳng qua người ông ta.

Ngay lúc ấy đám lửa cũng cháy tới, người Geirroed cháy lên ngùn ngụt. Cuộc đời vị vua ích kỷ và bất kính với Thần linh đã kết thúc như vậy.

Agnar kế vị cha cai trị vương quốc, được Thần Odin ban cho sự giàu có và thịnh vượng, thần dân đều hưởng thái bình.

Vì sao vua nước Ô Kê mắc kiếp nạn?

Trong tiểu thuyết Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân lại có một câu chuyện khác:

Khi bốn thầy trò Đường Tăng đi tới nước Ô Kê thì phát hiện ra vua của nước này bị yêu quái xô xuống giết đã ba năm, còn người đang làm vua là do yêu quái giả dạng. Tôn Ngộ Không bèn cứu vua thật lên, rồi vạch trần cho triều đình thấy vua giả là yêu quái.

Đúng lúc Ngộ Không định thu phục yêu quái thì Bồ Tát Văn Thù đến ngăn lại, Ngài hóa phép cho yêu quái hiện hình là con sư tử lông xanh.

Tạo hình Văn Thù Bồ Tát trong phiên bản Tây Du Ký 1986. (Ảnh chụp màn hình Youtube qua ĐKN)

Tôn Ngộ Không nói: “Thì ra là con sư tử mà Bồ Tát hay cưỡi, cớ sao lại thả cho nó đi hại người?”

Bồ Tát Văn Thù đáp: “Không phải nó hại người, nó vâng chỉ Phật Tổ đến giúp vua nước Ô Kê tiêu trừ tội nghiệt.”

Sau đó Bồ Tát giải thích rõ ra: “Năm xưa quốc vương Ô Kê là người nhân đức ưa việc bố thí, Phật Tổ biết được nên cử ta đến độ quốc vương về Cực Lạc. Nhưng khi ta giả làm hòa thượng đến khảo nghiệm quốc vương, chỉ hỏi mấy câu ông ấy đã nổi giận, sai bắt ta trói lại tạt nước suốt ba ngày đêm. Bởi duyên cớ ấy mà Phật Tổ sai con sư tử này đến xô quốc vương xuống giếng ba năm để giúp ông ta hoàn trả lại tội bất kính với Thần linh, nay mãn hạn rồi nên mới để cho thầy trò ngươi tới cứu.”

Đoạn đối đáp này trong phim truyền hình Tây Du Ký 1986 bị cắt mất, vì vậy khán giả xem phim mà không đọc truyện sẽ không hiểu hết nội dung và ý nghĩa nhân quả đằng sau câu chuyện.

Thành Hoàng trước mặt mà con người không nhận ra

Ở Việt Nam cũng từng có một câu chuyện khác nữa. Tại làng nọ có miếu thờ Thành Hoàng, người dân khắp nơi đến cúng bái rất đông đúc, nhang đèn trong miếu không lúc nào tắt.

Gần miếu có một quán nước của một bà lão, vì tuổi cao và không có người giúp đỡ nên bà không thể bỏ quán đi cúng Thành Hoàng được, bà chỉ âm thầm cầu nguyện trong lòng mà thôi.

Người Việt Nam từ bao đời này đã có tín ngưỡng thờ Thành Hoàng. (Ảnh minh họa qua Internet)

Ngày kia có một người đàn ông đến làng ăn xin, ông ngồi trước miếu Thành Hoàng, dù người qua lại rất đông nhưng đều vội vã chuyện cúng kiến, chẳng mấy ai nhìn nhõi gì đến ông. Bà lão để ý thấy, bèn mang nước đến cho ông uống và bảo ông đến quán mình nghỉ ngơi.

Người đàn ông vào quán than thở: “Người đi cúng Thần linh thì nhiều mà chẳng có ai thật tâm, đều chỉ là phường cầu danh cầu lợi cho bản thân mà thôi, Thần linh chỉ giúp người tử tế nhưng có mấy ai muốn làm người tử tế đâu? Còn bà, bà vì sao không đến cúng?”

Bà lão nghe cách nói năng của ông ta không giống ăn xin bình thường, trong lòng rất ngạc nhiên nhưng vẫn đáp: “Tôi không có người trông quán giúp, hơn nữa cảm thấy bản thân vẫn còn nhiều tội lỗi nên không dám tới gặp mặt cầu xin Thành Hoàng điều gì, nhiều lúc chỉ cầu nguyện trong tâm mà thôi.”

Người đàn ông nói: “Phải rồi, đêm nào bà cũng âm thầm sám hối, ngày nào bà cũng liên tục sửa chữa những tật xấu của mình, chỉ mong nhận được sự bảo hộ của Thành Hoàng cho bình an khỏe mạnh, phải vậy không?”

Bà lão kinh ngạc hỏi: “Sao ông lại biết?”

Người đàn ông lặng lẽ bước ra cửa nói: “Ta chính là Thành Hoàng đây! Người đời đều vào miếu cầu cạnh ta, nhưng khi ta ở trước mặt thì họ không thấy.”

Nói xong ông biến mất. Bà lão lúc ấy mới tin đây thật sự là Thành Hoàng hiển linh chỉ dạy, bèn bày hương án ra lạy tạ không ngớt.

Sau này bà lão buôn bán thuận lợi, khỏe mạnh đến tận cuối đời, tới lúc lâm chung cũng an lạc không có bệnh tật gì.

Lời Kết

Ba câu chuyện này được kể lại ở ba nơi khác nhau là Bắc Âu, Trung Quốc và Việt Nam, nhưng nội dung khá tương đồng. Thật ra khắp nơi trên thế giới cũng đều có kể các câu chuyện khác nữa, bài học rút ra được cũng đồng dạng như vậy. 

Người ta ai cũng ngày đêm trông ngóng sự bảo hộ của Thần Phật, nhưng Thần Phật sẽ không tùy tiện hiện ra trước mặt con người bằng diện mạo thật sự. Vì cần phải khảo nghiệm tâm tính của con người, Thần Phật sẽ chọn một hình dạng rất đỗi bình thường, thậm chí có khi là thấp kém, bởi chỉ như vậy mới có thể nhìn rõ nhân phẩm thật sự của người đó.

Thần Phật nếu xuất hiện tại thế gian thì sẽ chọn một hình dạng rất đỗi bình thường, bởi chỉ có như vậy mới nhìn thấu được nhân phẩm của con người. (Ảnh qua ĐKN)

Khi Thần thật sự tới trước mặt con người, liệu có mấy ai nhận ra? Người ta sẽ làm ngơ như những vị khách đi viếng miếu Thành Hoàng kia, hay là tệ hơn nữa, bắt trói và tra tấn Thần như Geirroed và vua nước Ô Kê?

Thế Di (t/h)

Danh Mục : Văn hóa
x