Ảo thuật “dây thừng thông thiên”: Bí ẩn thách thức khoa học

“Dây thừng thông thiên” – dùng sợi dây thừng nối với trời, là màn ảo thuật thuộc loại ly kỳ, bí ẩn bậc nhất trên thế giới, khiến ngay cả khoa học cũng không thể nào lý giải. Đây chỉ là một trò ảo thuật, hay là người biểu diễn có mang theo công năng đặc dị?

Màn ảo thuật “dây thừng thông thiên”. (Ảnh qua aboluwang)

Những ghi chép có liên quan đến “dây thừng thông thiên”

Trong lịch sử văn minh Trung Mỹ, dây thừng là một vật tượng trưng của thần linh. Trong các bức tranh nghệ thuật của người Maya và Mexico, người ta nhìn thấy dây thừng được kết nối với trời cao, là con đường mà các hạt giống từ thiên thượng rơi xuống để tạo ra vạn vật. Trong tờ lịch xưa của người Mexico, chúng ta cũng thấy xuất hiện dây thừng. Người Mexico gọi tiết khởi đầu của mùa mưa là Toth Katel, nó có nghĩa là sợi dây thừng.

Dây thừng là vật dụng rơi từ trời xuống. Các lời tiên tri cũng nói rằng, những sợi dây thừng luôn kết nối rất chắc chắn với thiên thượng, và dù con người có làm thế nào đi nữa nó cũng không lay động. Nói cách khác, để lên được thiên thượng chỉ có thể dựa vào đặc ân của Thần.

Người Maya cổ xưa cũng cho rằng dây thừng được kết nối với trời cao. (Ảnh minh họa qua DKN)

Chương đầu tiên của quyển thứ nhất trong cuốn sách “Phạn Kinh” (còn được gọi là “Phệ Đàn Đa Kinh”) vào thế kỷ thứ 5 TCN có nhắc đến “nhà ảo thuật trèo lên không trung”. Trong cuốn sách “Ảo thuật Ấn Độ”, có nói rằng tiết mục ảo thuật này đã được những nghệ sĩ đường phố biểu diễn từ rất xa xưa.

Thời Trung Quốc cổ đại cũng có những ghi chép về biểu diễn “Kỹ pháp dây thừng thông thiên”. Học giả Vương Trắc Sở vào thời Bắc Tống có soạn cuốn “Mặc Ký” (Lưu vào trí nhớ) ghi lại lúc nhà thơ Yến Thù thôi chức ở Dĩnh Châu, từng gặp qua kỹ pháp tương tự.

Vào thế kỷ 14, nhà du hành Ả Rập Ibn Battura vào năm 1346 khi du lịch đến Hàng Châu (Trung Quốc) cũng thưởng thức thuật dây thừng thông thiên. Tác giả Tiền Hi Ngôn của triều Minh trong quyển 2 “Quái Viên” có ghi chép về “tiểu nhi trộm đào” trong đó cũng nói là biểu diễn “kỹ thuật dây thừng thông thiên”. Năm 1670, nhà du hành người Hà Lan Edward Melton trông thấy người Trung Quốc biểu diễn kỹ thuật này ở Java Batavia, sau đó bèn vẽ lại.

Có nhà nghiên cứu nói rằng loại ảo thuật này còn có ngọn nguồn cổ xưa hơn nữa. Hoàng Phủ Thị đời Đường ghi chép trong “Gia Hưng thừng kỹ”, nói loại kỹ thuật dây thừng là vào triều Đường thông qua con đường tơ lụa trên biển mà truyền tới Ấn Độ.

Loại kỹ thuật dây thừng vào thế kỷ 17 đã du nhập vào Nhật Bản, được gọi là “Trung Quốc dây thừng kỹ”. Ngoài ra tại Đức, Irelands và trong truyền thuyết dân gian của các nước Châu Âu, đều có những miêu tả liên quan đến kỹ thuật dây thừng. Không chỉ vậy, văn hóa truyền thống của Trung Quốc xưa nay đều có ghi chép về những biểu diễn khác, dường như không chỉ là ảo thuật mà còn là thần thông, rất nhiều thứ không thể giải thích được bằng khoa học hiện đại ngày nay.

Văn hóa truyền thống Trung Quốc lưu lại nhiều điều không chỉ là ảo thuật mà còn là thần thông, khoa học hiện đại không thể giải thích. (Ảnh qua tinhhoa)

Màn ảo thuật “dây thừng thông thiên” ở Ấn Độ

“Dây thừng thông thiên” từng biến mất hàng mấy thế kỷ qua, hiện nay lại phát hiện có người biểu diễn nó. Ông Isamuddin, nghệ nhân đường phố Ấn Độ là một người trong số đó. Ông dẫn theo người con trai của mình tên Aman đi biểu diễn khắp nơi ở quê nhà Ấn Độ. Không dùng thiết bị được lắp đặt sẵn trên sân khấu, vậy nên màn ảo thuật của ông khiến người ta tấm tắc khen ngợi, có người nói đây là màn ảo thuật đặc sắc bậc nhất thế giới. Người vì mộ danh mà đến thưởng thức tìm hiểu còn có các nhà ảo thuật của Tây phương.

Nhà ảo thuật dùng một sợi dây thừng thô, sau đó “dây thừng thông thiên” – thông thẳng lên trời, ngoài ra còn có thể để cho đứa trẻ leo lên để nghiệm chứng sức mạnh của dây thừng.

Sợi dây thừng trong ảo thuật thông thiên thừng lúc đầu là được chất đống trên mặt đất, về sau nhà ảo thuật cho sợi dây thừng thô vào trong một cái sọt, hơn nữa trước khi biểu diễn đem cái sọt cho mọi người xem. Bên trong chiếc sọt trống rỗng không có một vật gì, hơn nữa sọt cũng có đế. Có những lúc, nhà ảo thuật cũng cho mọi người sờ thử sợi dây thừng, xác định dây thừng không hề được gia công đặc biệt gì.

(Ảnh qua kknews)

Khi màn ảo thuật “dây thừng thông thiên” bắt đầu biểu diễn, nhà ảo thuật giới thiệu một sợi dây thừng thô bình thường với mọi người. Ông cho biết sợi dây thừng là có sinh mệnh, muốn khiến cho dây thừng sống lại, còn việc ban cho sinh mệnh là ý chỉ của Thần. Tiếp đó ông ta lấy sợi dây thừng to đặt vào bên trong cái sọt, sau đó thổi tiêu, lắc trống hướng về cái sọt. Có những lúc nghe thấy trong miệng thầy ảo thuật niệm “chialou-chialou…”.

Một lúc sau nhìn thấy sợi dây thừng từ trong cái sọt nhô đầu sợi dây lên, sợi dây thừng vươn lên thẳng tắp, càng lúc càng lên cao. Lúc này, sợi dây thừng đã không phải là một sợi dây mềm nữa, mà giống như một cột trụ thô cứng, vươn lên thẳng tắp, vươn thẳng đến khoảng 6 mét. Nhà ảo thuật dừng thổi nhạc cụ, sợi dây thừng cũng dừng lại ở độ cao đó. Tiếp đó ông lại bảo một đứa trẻ leo lên dây thừng. Xác thực, sợi dây thừng đã biến thành giống cây cột trụ, có thể chống đỡ đứa trẻ khoảng 10 tuổi trèo lên.

Đến khi đứa trẻ trèo lên đến đỉnh, nhà ảo thuật liền bảo dừng lại, bảo đứa trẻ trượt xuống đất. Sau đó nhà ảo thuật cũng bảo sợi dây thừng thu gọn xuống mặt đất.

Hình ảnh cậu bé leo lên chiếc dây. (Ảnh qua aboluwang)

Là ảo thuật hay công năng đặc dị?

Màn ảo thuật của nghệ nhân đường phố Ấn Độ ngày nay mặc dù rất ấn tượng, nhưng thời xưa biểu diễn càng vi diệu thần kỳ hơn, khiến người xem không thể không băn khoăn rằng đây có phải chỉ là ảo thuật hay còn là công năng đặc dị?

Từ mấy trăm năm trước, có một tăng nhân khổ hạnh đã từng biểu diễn màn ảo thuật này. Màn biểu diễn khi đó, dây thừng thăng mãi lên đến tận trong mây mù của bầu trời, đứa trẻ trèo lên đỉnh đầu của dây thừng, sau đó cũng biến mất trong áng mây. Tiếp đó mọi người nhìn thấy nhà  ảo thuật mang theo con dao trèo lên trên sợi dây thừng khoa chân múa tay các động tác chém người. Mọi người kinh hãi nhìn thấy tay chân của đứa trẻ rơi từ trên mây xuống, sau đó đứa trẻ lại xuất hiện, được đặt trong cái sọt về đến mặt đất, nhưng lại không hề có một vết thương nào cả. Các nhà ảo thuật biểu diễn sau này đã không còn biểu diễn tiết mục “chém người” này nữa.

Những người từng xem qua hoặc nghe qua màn ảo thuật “dây thừng thông thiên”, đều không tin nhà ảo thuật thật sự có bản lĩnh đưa dây thừng thông lên trên trời. Họ cứ mãi cảm thấy là có thủ pháp che mắt gì đó, nhưng ngay cả có sự nỗ lực của các nghiên cứu nghiêm túc thì vẫn không thể khám phá ra điều gì.

Ảo thuật “dây thừng thông thiên” khiến cho người ta không nghĩ ra được câu trả lời. Người biểu diễn cũng không nguyện ý tiết lộ bí mật. Vì vậy trò ảo thuật này lại trở thành một bí ẩn siêu nhiên. Phải chăng trên đời thật sự có những người sở hữu những khả năng siêu phàm mà chúng ta gọi là “công năng đặc dị”?

Thế Di (t/h)

Danh Mục : Bí Ẩn Thế Giới
x