Khi xem các ghi chép cổ xưa, người ta đều không nén nổi ngạc nhiên khi thấy rằng dường như tuổi thọ trung bình của con người thời cổ đại rất cao, vượt rất xa so với tuổi thọ trung bình của con người ngày nay…

Methuselah, ông nội của Noah, là người từng sống 969 năm trên Trái Đất. (Ảnh qua Internet)

Tuổi thọ cao đáng kinh ngạc của người xưa

Trong Kinh Thánh có ghi chép về những người có tuổi thọ rất cao, mặc dù dường như càng về sau thì càng giảm dần, nhưng so với người hiện đại thì vẫn còn vượt xa: từ Adam 930 tuổi, tới Noah 500 tuổi, Abraham 175 tuổi và Job 140 tuổi,… Cá biệt có Methuselah, ông nội của Noah, thọ đến 969 tuổi! Điều này khiến người ta tự hỏi: phải chăng tuổi thọ của con người đã giảm đi rất nhiều trong vài ngàn năm qua?

Một vài người cho rằng đây là do hiểu lầm trong quá trình phiên dịch, hay một vài con số chỉ có ý nghĩa tượng trưng. Lấy ví dụ một cách giải thích là, người cổ đại ở vùng Cận Đông tính thời gian năm khác với khái niệm của chúng ta ngày nay, có thể 1 năm nghĩa là một vòng chu kỳ Mặt Trăng (1 tháng) thay vì chu kỳ Mặt Trời (12 tháng).

Nếu chúng ta căn cứ theo cách tính này, tuổi của nhân vật Adam trong Kinh Thánh sẽ từ 930 thu nhỏ còn 77 – có vẻ phù hợp hơn với quan niệm ngày nay; nhưng điều đó cũng có nghĩa là ông làm cha của Seth khi mới 11 tuổi. Và Enoch cũng chỉ 5 tuổi khi trở thành cha của Methuselah!

Những trúc trắc tương tự cũng xuất hiện khi chúng ta thay đổi 1 năm của người xưa thành 1 mùa hiện nay, hoặc điều chỉnh độ tuổi trong văn bản cổ theo một mô thức biến đổi toán học nào đó (như chia cho 1 số nhất định).

Bức tranh: Abraham và các thiên thần (Ảnh qua Wiki)

Tuy nhiên, Kinh Thánh không phải là bản ghi chép duy nhất về tuổi thọ cao đáng kinh ngạc của con người thời cổ đại, nếu tìm hiểu các văn tự cổ khác như bản Danh sách Các Vị Vua Sumer Cổ đại, chúng ta thậm chí sẽ tìm được bằng chứng lịch sử về các vị vua từng sống trên Trái Đất hàng ngàn năm!

Danh sách Các Vị Vua Sumer miêu tả rõ ràng như sau: Sau khi vị vua hạ xuống từ trời cao, vương quyền sẽ ngự ở Eridug. Ở Eridug, Alulim trở thành vua, ông đã trị vì trong suốt 28.800 năm. Vua Alaljar trị vì trong 36.000 năm. Tổng cộng hai vị vua này trị vì trong 64.800 năm. Nếu tính cả 8 đời vua Sumer từ khi bắt đầu cho đến trước khi xảy ra trận Đại Hồng Thủy, thì tổng cộng đã trải qua 241.200 năm!

Danh sách các vị vua Sumer cổ đại. (Ảnh qua Foxs)

Theo các tư liệu ghi chép của Trung Hoa cổ đại, người sống qua vài thế kỷ cũng không phải hiếm. Có thể kể ra, lão Bành Tổ thọ 800 tuổi, nhà sư Huệ Chiếu thời nhà Đường thọ 290 tuổi, một người tên Lý Thanh Vân thời nhà Thanh đã sống 256 năm, Lão Tử được cho là quy ẩn khi đã 160 tuổi, đạo sĩ Trương Tam Phong sống qua một loạt các triều đại Nam Tống, Nguyên, Minh, và được cho là đã sở hữu khả năng bất tử,…

Ông Lý Thanh Vân trong một tấm ảnh chụp năm 1927, ông mất năm 1933. (Ảnh qua Foxs)

Tại Việt Nam chúng ta, các vua Hùng cũng có tuổi thọ đáng kinh ngạc. Theo một số tài liệu lịch sử, từ thời điểm Kinh Dương Vương lên ngôi năm 2879 TCN cho đến hết thời Hùng Vương năm 258 TCN, kéo dài tới 2.622 năm. Điều này cho thấy, 18 đời vua Hùng trị vì 2.622 năm, tính trung bình mỗi vị vua trị vì hơn 145 năm! Mặc dù điều này vướng phải tranh cãi khác nhau từ phía các sử gia, nhưng dù sao cũng đáng được nhắc đến để bạn đọc tham khảo.

Truyền thuyết khởi thủy của dân tộc Việt Nam. (Ảnh qua tin247.com)

Ngoài ra, trong kinh sách Phật giáo cũng có ghi chép về thời đại của các vị Phật nguyên thủy. Các nhà nghiên cứu Phật giáo cho rằng nền văn minh nhân loại chúng ta trong khoảng 2000-3000 năm nay là dưới thời của Đức Phật Thích Ca, còn trước đó nữa thì thuộc về thời của các Phật nguyên thủy, và có cả thảy 6 vị Phật nguyên thủy. Vào thời của các vị Phật trước, tuổi thọ của con người đều rất cao, thậm chí có thể kéo dài đến 8.000 hay 10.000 năm.

Tuổi thọ của con người ngày nay đã bị rút ngắn?

Nếu những ghi chép trong các văn bản cổ là chân thật, thì đồng nghĩa với việc con người ngày nay đã bị rút ngắn tuổi thọ đi rất nhiều.

Đạo gia cho rằng con người muốn đạt được trường thọ thì phải thông qua tu tâm dưỡng tính, không chỉ chăm lo cho thân thể mà còn cần thanh lọc tâm hồn, đạt đến tính mệnh song tu, thì có thể trường thọ. Nếu con người quá phóng túng dục vọng, vượt khỏi các chuẩn tắc đạo đức thông thường, điều đó sẽ gây ảnh hưởng đến tuổi thọ. Khoa học hiện nay cũng nghiên cứu được rằng, những người luôn giữ được tâm hồn mình ở trạng thái bình hòa, ít buồn giận hay lo lắng, thì sẽ đạt được tuổi thọ cao hơn những người chất chứa quá nhiều điều tiêu cực trong lòng.

Phật giáo thì cho rằng do đạo đức xã hội loài người ngày càng trở nên bại hoại so với người xưa, nên tuổi thọ tương ứng của họ sẽ bị rút ngắn đi, từ 8000 năm xuống còn 100 năm, đây cũng là tương hợp với quy luật Nhân Quả báo ứng mà Phật gia nhìn nhận.

Người xưa có thể đạt được trường thọ là vì họ có đạo đức cao thượng và tâm hồn thánh khiết, vượt xa nhân loại ngày nay? (Ảnh qua Foxs)

Còn theo Kinh Thánh, đến thời điểm sau nạn Hồng Thuỷ, cũng vì đạo đức của con người xuống cấp, nên Chúa Trời đã rút ngắn tuổi thọ của họ (Sáng Thế Ký 6:3): “Và sau đó Chúa đã nói, ‘Thánh Linh của ta sẽ không tranh đấu với con người mãi mãi, vì hắn cũng là xác thịt; tuy nhiên đời người sẽ là 120 năm’”.

Như vậy, phải chăng câu trả lời cho tuổi thọ đáng kinh ngạc của người xưa chính là: tuổi thọ trung bình của xã hội loài người vốn có liên quan mật thiết đến tiêu chuẩn đạo đức mà họ đang có, người cổ đại sở dĩ có thể sống thọ như vậy là vì họ có đạo đức cao thượng, tâm hồn thanh khiết, hơn hẳn con người ngày nay?

Thế Di (t/h)