Tại sao Giang Trạch Dân đàn áp Pháp Luân Công?
Mặc dù Pháp Luân Công là một tổ chức tình nguyện và hoà bình, vốn đã hoạt động tốt từ năm 1992, nhưng Giang Trạch Dân đã cấm Pháp Luân Công tại Trung Quốc vào ngày 20 tháng Bảy 1999. Trong 10 năm vừa qua, toàn thế giới đã chứng kiến một cuộc đàn áp đẫm máu của Giang Trạch Dân đối với chính những người dân lương thiện của mình. Tại sao?
KHÁI QUÁT
Có ba lý do cho cuộc đàn áp phi lý Pháp Luân Công mà hầu hết các nhà phân tích và chuyên gia về Trung Quốc đều đưa ra:
1. Tính phổ biến của môn Pháp: học viên Pháp Luân Công đông hơn thành viên Đảng Cộng Sản Trung Quốc
Pháp Luân Công được công bố cho công chúng lần đầu tiên vào ngày 13 tháng Năm, 1992. Vào cuối năm 1998, theo ước tính của chính chính phủ Trung Quốc, có 70-100 triệu người đã chọn theo tập môn Pháp này. Pháp Luân Công đã trở thành “một tổ chức tình nguyện lớn nhất Trung Quốc, thậm chí lớn hơn cả chính Đảng Cộng Sản.” (U.S. News and World Report, số tháng Hai 1999)
Vào giữa những năm 1990, các điểm luyện tập Pháp Luân Công giống như điểm luyện tập ở Quảng Châu trong hình trên là phổ biến khắp Trung Quốc.
2. Các viên chức trong Đảng dùng Pháp Luân Công làm con dê tế thần nhằm trục lợi chính trị
Khi phát triển kinh tế và kỹ nghệ trở thành vấn đề quan trọng hàng đầu đối với Trung Quốc trên phương diện một quốc gia, nhiều viên chức trong chính quyền chuyên môn trong việc tuyên truyền chính trị và đấu tranh tư tưởng sẽ tạo ra xáo động chính trị để nhằm đem lại cho họ một “nguyên nhân” nắm lấy quyền lực chính trị. Pháp Luân Công đã bị làm thành con dê tế thần cho mục đích này. Luận điểm tuyên truyền được các cơ quan truyền thông nhà nước phát khởi từ tháng Sáu 1996, và leo thang lên thành việc huy động lực lượng cảnh sát và sử dụng bạo lực ở Tianjin vào ngày 23 tháng Tư, 1999. Sự phát triển và leo thang của việc đàn áp Pháp Luân Công thật ra đã bắt đầu qua một giai đoạn 3-4 năm.
3. Nỗi hoang tưởng chuyên chính: nghi ngờ đằng sau Pháp Luân Công có khả năng có “người đạo diễn” dấu mặt, Chủ Tịch Trung Quốc dùng cuộc đàn áp để ra gân chính trị
Vào ngày 25 tháng Tư, 1999, hơn mươi ngàn học viên Pháp Luân Công đến tụ hợp ôn hoà tại Văn Phòng Hội Đồng Kháng Cáo Quốc Gia Trung Quốc để kháng cáo lên chính quyền trung ương đòi thả tự do cho những công dân đã bị công an giam giữ tùy tiện ở Tianjin trong hai ngày trước. Thủ Tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ đã đích thân ra gặp gỡ các học viên và tình hình đã được giải quyết êm thắm. Mặc dù như vậy, Chủ Tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân đã tự viết và cho lưu hành đến các viên chức khác trong chính quyền các tài liệu nói rõ ông ta tin rằng có đối thủ chính trị hay “người đạo diễn” bên trong các lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng Sản đứng đằng sau Pháp Luân Công. Vì vậy, họ Giang đã cân bằng khả năng “nhổ tận gốc Pháp Luân Công” với khả năng duy trì quyền lực, và đã khởi xuất cuộc đàn áp. Như Willy Lam, CNN, tường thuật một Đảng viên Đảng Cộng Sản lão thành phân tích như sau: “Qua việc đưa ra một chiến dịch theo kiểu của Mao (Trạch Đông) [chống Pháp Luân Công], họ Giang đã ép các cán bộ cao cấp cam kết trung thành theo đường của ông ta. Điều này sẽ đẩy mạnh quyền hành của họ Giang-và có thể cho ông ta đủ thế mạnh để bức chế các sự kiện tại Đại Hội Đảng Cộng Sản (Trung Quốc) lần thứ 16 năm tới.”
THÔNG TIN CHI TIẾT
Tại sao đàn áp Pháp Luân Công?
Tiến Sĩ Shiyu Zhou
Ngày 25 tháng tư, 1999, hơn mười ngàn học viên Pháp Luân Công đã tập hợp trong trật tự ôn hoà trên đại lộ Fuyou ở Bắc Kinh để kháng cáo lên Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương Trung Quốc, yêu cầu trả tự do cho 45 học viên Pháp Luân Công đã bị Cảnh sát bắt một cách độc đoán trong biến cố Tianjin (Thiên Tân) xảy ra hai ngày trước đó.
Biến cố này lại một lần nữa đã làm cho thế giới chú ý, vì con đường Fuyou nằm ngay cạnh Trung Nam Hải, thủ phủ của ban lãnh đạo Đảng Cộng Sản [Trung Quốc] và biến cố cũng được mọi người mô tả là cuộc “bao vây” tổng hành dinh của Cấp Lảnh Đạo Trung Quốc. Về sau, biến cố này đã được chính quyền Trung Quốc sử dụng như sự buộc tội chính để biện minh cho việc họ đàn áp học viên Pháp Luân Công, và biến cố cũng đã bị nhiều người hiểu lầm là nguyên do trực tiếp của sự đàn áp Pháp Luân Công.

Một hình ảnh Pháp Luân Công tại Trung Quốc trước năm 1999
Tại sao có biến cố 25 tháng Tư? Và tại sao có cuộc đàn áp? Bài này cố gắng tìm ra một số câu trả lời khả dĩ giãi đáp những câu hỏi quan trọng này. Nó cũng dẫn chứng các lời bình luận quan trọng của Chủ Tịch Giang Trạch Dân qua hai tài liệu được xếp loại mật (căn cứ trên các dữ kiện được tiết lộ bởi các giới chức cao cấp trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc) mà Ông Giang đã công bố khi ông quyết định đàn áp Pháp Luân Công. Đồng thời nó cũng được sử dụng để làm tài liệu tham chiếu cho những ai muốn thấu hiểu tường tận câu hỏi thường được đưa ra nhiều nhất về Pháp Luân Công: “Tại sao Chính Phủ Trung quốc làm như vậy?”
Những quan niệm sai lầm về biến cố 25 tháng Tư
Biến cố Pháp Luân Công ngày 25 tháng tư, 1999 không phải là một việc tình cờ xảy ra đột ngột làm cho chính quyền Trung Quốc phải ngạc nhiên như người ta thường tin tưởng. Nó cũng không phải là cuộc biểu tình chính trị liên quan đến việc bao vây thủ phủ ban lãnh đạo của Trung Quốc, như là chính quyền Trung Quốc đã xác nhận. Từ việc đã kích bút mực khởi đầu với biến cố Quang Minh Nhật Báo vào tháng Tư, 1996, tới việc việc động viên cảnh sát và sử dụng vũ lực tại Tianjin 25 tháng tư 1999, sự phát triển và leo thang của cuộc đàn áp Pháp Luân Công thật sự đã diễn ra trong một giai đoạn ba hoặc bốn năm.
Giới thiệu Pháp Luân Công cho đại chúng
Pháp Luân Công là một hệ thống tu luyện cổ truyền của Trung Quốc. Nó được Ông Lý Hồng Chí, người sáng lập, truyền dạy cho công chúng lần đầu tiên vào ngày13 tháng Năm, 1992. Trong vòng bốn năm đầu, chính quyền Trung quốc đã sốt sắng ủng hộ môn Pháp này nhờ nó mang lại cho học viên nhiều lợi ích về mặt sức khỏe, do đó mà nó đã làm giảm bớt gánh nặng y tế đã gây nhiều khó khăn cho chính phủ. Rất nhiều tổ chức chính phủ, kể cả Hiệp Hội Ngiên Cứu Khoa Học Khí Công của Trung Quốc và Bộ Công An đã cấp cho Pháp Luân Công và Ông Lý nhiều bằng khen và giấy chứng nhận.
Mặc dù Pháp Luân Công không có tổ chức chính thức, chỉ qua lời truyền miệng con số những người tập luyện đã lên tới hàng triệu trong thời gian ngắn vài năm. Khoảng đầu năm 1999, căn cứ vào tài liệu khảo sát của chính phủ Trung Quốc, ít nhất đã có tới 70 triệu người thuộc đủ tầng lớp trong khắp Trung Quốc tập luyện Pháp Luân Công. Pháp môn này đã trở thành “một tổ chức thiện nguyện lớn nhất tại Trung Quốc, lớn hơn cả Đảng Cộng Sản”, dựa theo báo Tin Tức Hoa Kỳ (U.S News) and Tạp Chí Thế Giới (World Report), số xuất bản tháng Hai 1999.
Leo thang đàn áp Pháp Luân Công
Kể từ khi “Đại Cách Mạng Văn Hóa” kết thúc vào cuối thập niên 1970, trọng tâm điểm của Trung Quốc đã chuyển từ chiến dịch vận động chính trị đến phát triển kinh tế và kỷ thuật. Sự chuyển hướng bối cảnh chính trị này đã làm giảm mất nhiều cơ hội thăng tiến chính trị đối với giới chính trị chuyên nghiệp về lĩnh vực tuyên truyền và đấu tranh ý thức hệ. Để duy trì các bộ phận cấu trúc nòng cốt của chính phủ, các giới này đã đặc biệt lợi dụng sự bất ổn chính trị để tạo “lý do” nắm giữ quyền lực chính trị. Việc phát triển nhanh chóng của Pháp Luân Công đã được một số tổng bộ trung ương trong chính phủ lưu ý. Họ quyết định rằng Pháp Luân Công đích thực là diều họ cần.
Những phần tử này khởi xướng việc truyền bá tin tức một cách tiêu cực, qua cơ quan thông tin do chính phủ kiểm soát, nhằm phỉ báng Pháp Luân Công và người sáng lập kể từ tháng Sáu, 1996. Ngày 24 tháng Bảy 1996, Văn Phòng Xuất Bản Báo Chí Trung Quốc ra thông tư khắp toàn quốc cấm phổ biến mọi tài liệu xuất bản của Pháp Luân Công. Khoảng đầu năm 1997 Bộ Công An Trung Quốc bắt đầu mở cuộc điều tra sâu rộng nhằm thu thập bằng chứng với hy vọng rao truyền Pháp Luân Công là một “tà giáo”. Những cuộc điều tra kết thúc nhanh chóng vì “không tìm thấy bằng chứng”. Tháng bảy 1998, một cuộc điều tra khác do Bộ Công An ra lệnh, đã đưa tới việc Phòng An Ninh Công Cộng địa phương tấn công áp đảo Pháp Luân Công một cách bất hợp pháp ở nhiều nơi trong nước. Ngày 23 tháng Tư, 1999, cảnh sát được lênh đánh đập và bắt giữ những người quan tâm đến việc một tạp chí ở Tianjin đăng tải một bài báo phỉ báng Pháp Luân Công.
Ngày 24 tháng Tư,1999 khi học viên Pháp Luân Công ở Tianjian đòi hỏi chính quyền trả tự do cho những học viên bị bắt giữ một cách độc đoán ở Tianjin, họ được các viên chức chính quyền Tianjin cho biết bởi vì sự việc có can hệ đến Bộ Công An, cho nên không thể thả các học viên này đuợc nếu không có lệnh của Bắc Kinh. Nói cách khác, Pháp Luân Công được yêu cầu phải kháng cáo lên Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương ở Bắc kinh.
Việc này gây ra biến cố 25 tháng Tư theo đó học viên Pháp Luân Công kháng cáo với Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương Trung Quốc xin trả tự do cho những học viên bị bắt ở Tianjin. Sau khi Thủ Tướng Chu Dung Cơ, Chủ tịch Hội Đồng Nhà Nước,và là nhân vật số hai trong hàng ngũ lãnh đạo quốc gia sau Chủ Tịch Giang Trạch Dân, đích thân tiếp chuyện với học viên Pháp Luân Công, sự việc được thu xếp một cách thân thiện và đã đạt được một giải pháp mà đôi bên (chính phủ và học viên Pháp Luân Công) đều chấp nhận. Tất cả biến cố hoàn toàn ôn hòa và có trật tự. Và tất cả học viên tụ tập ở ngoài Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương rất hài lòng với cách giải quyết vấn đề của Thủ Tướng Chu Dung Cơ đều đã yên lặng giải tán.

Trái với sự độc tài ở Trung Quốc, Pháp Luân Công được phổ truyền và ủng hộ rộng rãi trên khắp thế giới
Vậy thì tại sao có việc đàn áp?
Tuy nhiên, ngay trong đêm 25 tháng Tư, 1999 Chủ tịch Giang Trạch Dân đã có một lập trường hoàn toàn khác hẳn với Thủ Tướng Chu Dung Cơ là người đã được hàng ngàn học viên Pháp Luân Công mà ông gặp vào sáng sớm nhiệt liệt hoan nghênh. Trong bức thư viết vào buổi tối 25 tháng Tư, 1999 đề tựa “Đồng Chí Giang Trạch Dân gởi ủy Ban Thường Trực Bộ Chính Trị Trung Ương và các Đồng Chí Lãnh Đạo quan tâm [đến sự việc]” Ông Giang tố giác Pháp Luân Công (coi như được chính thức xác nhận) là ‘một thứ tà giáo’. Ông hỏi: “Có ai thủ vai ‘đạo diển’ [ở bên trong Đảng], âm mưu chủ đạo đằng sau?” Do đấy mà Chủ Tịch Giang nói rõ điều ông nghi ngờ là biến cố cho thấy rằng có kẻ thù toan rập để chống lại ông. Rõ ràng là Ông Giang Trạch Dân không thể tha thứ “một nhóm Pháp Luân Công đông đảo như thế, gồm có số lớn Đảng viên, cán bộ, các giới trí thức cùng quân nhân thợ thuyền lao động và nông dân”, tất cả không thuộc quyền kiểm soát trực tiếp của Đảng như ông đã nêu dẫn trong thư ngày 25 tháng Tư của ông. Đặc biệt ông cảm thấy như bị đe dọa bởi cái viển tượng rất lớn của một khối đông như thế mà có thể bị điều khiển bởi một “kẻ đạo diển” thuộc phe thù nghịch chính trị với ông ở bên trong Đảng.
Tiếp theo, Ông để lộ sự cảm nhận của ông về Pháp Luân Công trong bức thư ngày 7 tháng Sáu đề tựa “Diễn văn của Đồng Chí Giang Trạch Dân tại buổi họp ủy Ban Trung Ương Bộ Chính Trị về việc Giải Quyết vấn đề Pháp Luân Công không được chậm trễ”, trong đó ông vạch rõ chính sách đàn áp Pháp Luân Công.
Ông viết trong bức thư nói trên: “Hiển nhiên một cá nhân như ông Lý Hông Chí làm gì có được quyền lực mạnh như thế. Vấn đề Pháp Luân Công có ảnh hưởng chính trị rất sâu rộng”. Rồi Ông kết luận rằng “biến cố 25 tháng Tư là biến cố nghiêm trong nhất kể từ chính biến 1989” và “các biện pháp đối phó” phải được thực thi.
Việc gì đã xảy ra trong “cuộc chính biến 1989?” Như mọi người còn nhớ lại, nguyên chủ tịch Đảng Cộng Sản Zhao Ziyang (Triệu Tử Dương) đã bị thay thế bởi Giang Trạch Dân ngay sau khi ông tiếp xúc với sinh viên tuyệt thực ở Thiên An Môn. Cũng bởi áp lực tương tự của Chủ tịch Giang, Thủ Tướng Chu Dung Cơ đã phải làm việc tự kiểm điểm trước các đảng viên Bộ Chính Trị sau khi ông gặp các học viên Pháp Luân Công ở ngoài Văn Phòng Kháng Cáo Trung Ương.
Bức thư của Chủ tich Giang chứng minh rõ ràng chủ trương của ông cho rằng Pháp Luân Công là công cụ được sử dụng bởi các phần tử đối nghịch trong Đảng, đồng thời cho thấy ông đã quyết định sai lầm như thế nào trong việc dàn áp Pháp Luân Công mà hoàn toàn chỉ dựa trên chủ trương của ông trong hoàn cảnh nói trên, không có bằng chứng cụ thể nào cả.
Như Willy Lam đã nói trong bài báo cáo CNN: “Chẳng có gì bí mật trong việc một vài đảng viên trong Bộ Chính Trị nghĩ rằng họ Giang đã áp dụng những chiến thuật sai lầm” — “Qua việc đưa ra một chiến dịch theo kiểu của Mao (Trạch Đông) [chống Pháp Luân Công], họ Giang đã ép các cán bộ cao cấp cam kết trung thành theo đường của ông ta,” theo lời cuả một cựu đảng viên được trích dẫn trong phóng sự của Lam. “Điều này sẽ đẩy mạnh quyền hành của họ Giang-và có thể cho ông ta đủ thế mạnh để bức chế các sự kiện tại Đại Hội Đảng Cộng Sản (Trung Quốc) lần thứ 16 năm tới.”
Hội chia sẽ kinh nghiệm tu luyện của hoc viên PLC tại Mỹ Quốc – Hội trường lớn đầy ắp người tham dự
Kể từ khi Giang Trạch Dân khởi xướng việc đàn áp vào tháng bảy1999, hàng trăm nghìn công dân Trung Quốc vô tội đã bị bắt vì tập luyện Pháp Luân Công. Hàng chục nghìn bị tra tấn, bị đày đi trại ‘cải tạo’ mà không được tòa án xét xử, bị giam giữ một cách bất hợp pháp tại các bệnh viện tâm thần, và hàng triệu phải sống cảnh vô gia cư, vô nghề nghiệp hoặc phải bị trục xuất khỏi trường học. Nói tóm lại, việc đàn áp của họ Giang đã làm tiêu tán cả một bộ phận lớn xã hội Trung Quốc, gồm có nông dân, giới trí thức giáo dục, kinh doah, chính quyền, quân đội v.v… Thảm trạng thật sư của việc đàn áp, tuy nhiên, không những chỉ thể hiện qua ảnh hưởng đối với dân chúng Trung Quốc, mà nó còn phản ảnh qua sư kiện đàn áp Pháp Luân Công thực sự có rất ít liên can tới nội dung môn Pháp này, cũng như tư cách của những người tu tập. Pháp Luân Công đơn giản chỉ là con cờ thí nằm trong tay những kẻ tìm cách củng cố quyền lực. Đứng trên quan điểm này, Pháp Luân Công là nạn nhân của thời cuộc gây ra do bối cảnh phức tạp của chính trường Trung Quốc.
>> Ông Ôn Gia Bảo thúc đẩy việc giải oan Pháp Luân Công
>> Nhân quả báo ứng: Hơn 10.000 trường hợp phải nhận quả báo vì đàn áp những người tu luyện
>> Tội ác dã man nhất của một chính quyền trong trang lịch sử cuối cùng này
>> Lời khuyên chân thành từ vị Lạt-ma tôn kính của một dân tộc thiểu số Nội Mông
Các tin khác
- Thông điệp của nước (I) (Phần 1) Cuộc phỏng vấn với tiến sĩ Masaru Emoto 05/04/2011
- Thế giới khác trong một giọt nước: (Phần 2) Nước, nguồn gốc của sự sống 05/04/2011
- Cuốn sách thất lạc của Nostradamus 07/04/2011
- “Loại bệnh không rõ tên” đang lây nhiễm ở Trung Quốc: 6 tỉnh thành bắt đầu điều tra 13/04/2011
- Dự ngôn của lịch pháp người Maya: Nhân loại sẽ đi hướng về một nền văn minh hoàn toàn mới 27/04/2011
- «Thôi Bối Đồ»: Vô “ý” giải được ẩn đố cuối cùng 28/04/2011
- Giải mã những bức họa trong «Cuốn sách thất lạc» của Nostradamus 03/05/2011
- Những vần thơ cứu thế — Tận giải «Các Thế Kỷ» của Nostradamus (3): Giới thiệu 04/05/2011
- Nứt đất ở cao nguyên Di Linh 04/05/2011
- 04/05/2011
Xem nhiều
- 10 điều lạ lùng không thể giải thích bằng khoa học (1477)
- Tìm thấy nguồn nước 2 tỷ năm tuổi (753)
- Biệt thự Borley ma ám đáng sợ nhất nước Anh (703)
- Đám bọt trắng có mùi hôi thối gây hoang mang ở Trung Quốc (669)
- Những hành tinh đáng sợ nhất trong vũ trụ (628)
- Ghi lại cảnh thiên thạch 40 kg đâm vào Mặt Trăng (568)
- 8000 học viên Pháp Luân Công tổ chức sự kiện lớn chưa từng có, người sáng lập đến tham dự (534)
- Thiên thạch khổng lồ sắp bay qua trái đất (489)
- Chùm ảnh siêu lốc xoáy san phẳng một thành phố Mỹ (485)
- Bí ẩn ngọn lửa “ma” ngàn năm không tắt (432)
- Chuyện những người nhìn thấy trước tương lai (2369)
- Những kỳ án bí ẩn không lời giải đáp qua nhiều năm (1959)
- Người đàn ông kể lại chuyện lên Thiên đàng và nghe tiếng của Chúa (1830)
- 'Ma' quấy phá người tại Pháp (1626)
- Sinh vật lạ xuất hiện ở Ailen rất giống quái vật hồ Loch Ness (1602)
- 5 bằng chứng gây sốc về kiếp luân hồi (1587)
- Từ hải ngoại mộng thấy cao tăng núi Nga Mi chỉ điểm tu Đại Pháp (1554)
- Có sự sống tiên tiến hơn con người trên “bản sao” Trái đất? (1535)
- Phát hiện bàn chân đang phân hủy của dã nhân "Bàn chân bự" (1520)
- 10 điều lạ lùng không thể giải thích bằng khoa học (1477)
- Lỡ đọc tên người chết – “Câu chuyện ma có thật" (296542)
- Truyện ma Việt Nam: Ma trong ngôi nhà trọ (Phần 1) (163342)
- Truyện ma có thật ở Việt Nam: Cô gái xin đi nhờ xe (127750)
- Truyện ma Việt Nam: Ma trong ngôi nhà trọ (Phần 2) (53802)
- Bí mật Chiến tranh thế giới thứ 2: Cuộc gặp bí mật giữa Hitle và người ngoài hành tinh (48961)
- Truyện ma Việt Nam: Ma trong ngôi nhà trọ (Phần 3) (41512)
- Truyện ma Việt Nam: Ma trong ngôi nhà trọ (Phần 8 và hết) (37266)
- Truyện ma Việt Nam: Ma trong ngôi nhà trọ (Phần 5) (36950)
- NASA nói về ngày diệt vong 21/12/2012 (33707)
- Những bí ẩn của 12 cung hoàng đạo (32684)
- 8000 học viên Pháp Luân Công tổ chức sự kiện lớn chưa từng có, người sáng lập đến tham dự (1 ngày trước)
- 10 điều lạ lùng không thể giải thích bằng khoa học (2 ngày trước)
- UFO xuất hiện trong ảnh của NASA (3 ngày trước)
- Hào quang xuất hiện tại Trung Quốc (15-05-2013)
- Phát hiện "cặp đôi" rễ cây hà thủ ô có hình dáng con người (14-05-2013)
- Xuất hiện nhiều quầng sáng lạ trên bầu trời tại Việt Nam (13-05-2013)
- Chứng kiến "bữa ăn" của siêu hố đen (11-05-2013)
- Từ hải ngoại mộng thấy cao tăng núi Nga Mi chỉ điểm tu Đại Pháp (08-05-2013)
- Bùng phát đồng loạt nhiều loại cúm nguy hiểm (07-05-2013)
- "Cặp đôi bóng ma" xuất hiện trong bức ảnh tại Mỹ (07-05-2013)
- Lỡ đọc tên người chết – “Câu chuyện ma có thật" (139)
- NASA nói về ngày diệt vong 21/12/2012 (129)
- Việt Nam: Bé gái 11 tuổi ngồi vào đâu là ở đó bốc cháy (101)
- Bí mật Chiến tranh thế giới thứ 2: Cuộc gặp bí mật giữa Hitle và người ngoài hành tinh (100)
- Xôn xao tin đồn quái vật dài 40m bơi giữa sông Hồng (100)
- Tội ác đáng lên án: Chôn sống cụ bà sau khi gây tai nạn (92)
- Những bí ẩn của 12 cung hoàng đạo (86)
- Quay phim được cảnh thiên thần hạ cánh xuống đất (82)
- Tội ác dã man nhất của một chính quyền trong trang lịch sử cuối cùng này (78)
- Cuộc sống trên Trái đất sẽ thay đổi vào năm 2013? (66)
mình chỉ có 1 thắc mắc duy nhất thôi … đó là tại sao ông Lý Hồng Chí lại tin rằng là David Copperfield có thể bay được trong khi những màn ảo thuật ông ấy làm cũng chỉ là ảo thuật đánh lừa thị giác của người xem thôi mà chứ ổng làm gì biết bay được
Mình coi màn biểu diễn bay của David Copperfield rồi, làm sao gọi là đánh lừa thị giác khi mà ông ấy bế 1 người khác bay cùng đc? Mấy cái vong xoay quanh người nữa. Thực ra trên thế giới có nhiều công năng đặc dị lắm, người bay được ko phải lạ đâu.
https://www.tindachieu.com/news/2011/01/co-gai-biet-bay-o-nga.html Cô gái biết bay ở Nga?